Nói xong,
không đợi Trương Hữu phản ứng, Khương Y Nhân đã không nhịn được mà bật cười, nụ cười chua chát... Rồi cô còn rút một tờ khăn giấy, lau đi khóe mắt đã ươn ướt vì cười.
Trương Hữu vươn tay ôm vai cô, nói: “Được rồi, đừng thấy đứa trẻ nào có năng khiếu là em lại tỏ ra không cam lòng thế. Em sinh ra trong gia đình khá giả, lại lấy được người chồng như anh, nếu con em sinh ra mà cái gì cũng hoàn hảo hết, thế mới là chuyện đáng sợ nhất.”
Trương Hữu nói thật.




